(Giới trẻ) - Trong
thời gian học ở trường nội trú, cô con gái 13 tuổi của chị Cần xô xát với cậu bạn
cùng lớp và bị cậu này đẩy ngã ‘đập’ mặt vào cạnh bàn, tổn hại 16% sức khỏe. Cơ
quan chức năng xác định cậu bé kia không phải chịu trách nhiệm hình sự vì chưa
đủ tuổi, gia đình cậu bé lại quá nghèo nên cũng không có tài sản để bồi thường.
Không đành lòng để con mình chịu thiệt đơn thiệt kép, chị Cần thắc mắc không biết
trong trường hợp này phía nhà trường có trách nhiệm bồi thường thiệt hại cho
con chị hay không?
![]() |
| Trò nghịch dại của học sinh nhiều khi gây ra những hậu quả đau lòng (ảnh minh họa) |
Khổ vì những trò nghịch dại
Trường nội trú nằm ở thị trấn trung tâm huyện,
cách nhà chị Giàng Thị Cần (34 tuổi, quê Bắc Kạn) 12 cây số, trong đó có một
quãng đường mòn về bản chưa còn có đường giao thông. Ngày nắng, phải đạp xe mất
cả tiếng đồng hồ mới đi hết quãng đường trên, ngày mưa đường trơn lầy lội thậm
chí phải đi mất cả buổi. Vì trường ở xa nhà như vậy nên lũ trẻ đi học thì ở trọ
luôn tại trường nội trú, cuối tuần mới về nhà.
Vợ chồng chị Cần hiếm hoi nên chỉ có một đứa con
duy nhất là bé gái Phượng Mùi Dần (SN 2001). Bé Dần xinh xắn, phổng phao nên mới
13 tuổi nhưng đã ra dáng thiếu nữ lắm rồi. Cứ theo như ý chị Cần thì bé Dần chẳng
cần phải học hành làm gì cho mệt óc, cứ ở nhà cha mẹ nuôi thêm vài năm nữa, mai
mốt chọn nhà giàu lấy làm chồng là ấm vào thân. Nhưng, cô con gái rất cá tính
và ham học, nhất định không chịu nghe theo lời cha mẹ. Dần bảo con phải đi học
cái chữ để sau này làm bác sỹ chữa bệnh cho bà con dân bản, hoặc trở thành cô
giáo để dạy chữ cho trẻ trong vùng.
Chiều ý con, vợ chồng chị Cần đã cơm đóng gạo
góp cho con xuống thị trấn học trường nội trú. Lớp của Dần có gần 30 học sinh,
cả trai lẫn gái, đều nhà xa nên phải ở trọ tại trường. Chị Dần đã từng đến khu
nội trú, thấy phòng học, phòng ở của bọn trẻ đều khang trang nên chị thấy rất
yên tâm. Nhà trường cũng có khu nhà bếp phục vụ học sinh nội trú, nhưng lũ trẻ
cũng có thể tự nấu ăn nếu chúng muốn. Chị Cần cảm thấy yên tâm về chuyện ăn ở,
học hành của con mình. Thế rồi xảy ra một tình huống mà chị không lường trước
được.
Chuyện là vào một buổi chiều cuối tuần, bữa
đó thầy giáo ốm, giao cho lớp trưởng tự quản các bạn học bài. Vắng thầy, lập tức
lũ học trò tinh quái như ong vỡ tổ. Chỉ vì một câu tranh luận vu vơ, nhưng lũ học
trò trẻ con, hiếu thắng không đứa nào chịu nhường đứa nào dẫn đến tranh luận
gay gắt. Không thể tìm ra ‘tiếng nói chung’ nên giữa cô bé Dần và cậu bạn cùng
lớp tên Thắng đã xảy ra xô xát. Thắng khỏe hơn nhưng lại yếu thế trong cuộc ‘đấu
võ mồm’ với bé Dần nên tức tối xông đến đánh, đẩy Dần ngã vào cạnh bàn làm Dần gãy
một chiếc răng cửa, sưng bươu cả trán.
Tan học chiều hôm đó, chị Cần lên trường nội
trú đón con gái về nhà vào dịp cuối tuần như mọi khi. Phát hiện thấy răng con bị
tổn thương, trán sưng nhưng chị lại chủ quan, nghĩ rằng bọn trẻ đùa nghịch, va
chạm là chuyện bình thường. Tuy nhiên, mấy ngày nghỉ ở nhà, bé Dần bị sốt cao,
vết thương đau nhức khiến gia đình phải đưa đi bệnh viện khám. Bác sỹ kết luận
răng của Dần bị tổn thương phần tủy, buộc phải nhổ bỏ để trồng răng mới; trán của
Dần cũng bị tụ máu nhẹ, phải uống thuốc cho tan máu bầm và phải tiếp tục điều
trị, theo dõi.
Phần vì quá lo lắng vết thương sẽ ảnh hưởng đến
sức khỏe của con sau này, phần vì việc điều trị tiêu tốn nhiều tiền nên vợ chồng
chị Cần trình báo sự việc lên cơ quan chức năng.
Trách nhiệm của nhà trường đến đâu?
Cơ quan công an đã trưng cầu giám định thương
tích và kết luận Dần bị tổn hại 16% sức khỏe. Tuy nhiên, phía công an giải
thích do cậu bé Thắng mới 13 tuổi, chưa đủ tuổi chịu trách nhiệm hình sự nên sẽ
chỉ giải quyết bằng con đường bồi thường dân sự. Đánh tiếng mãi không thấy cha
mẹ Thắng đến thương lượng bồi thường, chị Dần phải tìm đến gia đình cậu bé để
nói chuyện.
Nhưng khổ nỗi nhà chị đã nghèo, gia đình bé Thắng
còn nghèo hơn, hoàn cảnh lại rất thương tâm. Thắng mồ côi mẹ từ năm mới lên 2
tuổi, cha sớm lấy vợ kế để có thêm người làm, chăm sóc gia đình. Mẹ kế lại đau
yếu nên cũng chẳng gánh vác được mọi việc trong gia đình. Nhà nghèo vậy nên trước
kia gia đình định không cho Thắng đi học mà muốn để ở nhà để lao động phụ giúp
cha mẹ. Chính quyền địa phương phải hỗ trợ học phí, chi phí sinh hoạt và vận động
mãi gia đình mới cho Thắng được đến trường. Đến khi Thắng gây ra chuyện, gia
đình biết nhưng cũng chẳng có đồng nào bồi thường.
Chị Cần nghe vậy cũng thương hoàn cảnh của thằng
bé. Nhà Thắng nghèo vậy nên giả sử có kiện ra tòa đòi bồi thường thì cũng nó chẳng
có gì mà trả. Khổ nỗi, gia đình chị cũng đâu có khá giả hơn? Khi điều trị cho
con, chị đã phải vay nóng một khoản tiền là 15 triệu đồng, hy vọng khi nào nhận
được tiền bồi thường sẽ thanh toán. Nhưng bây giờ, kẻ gây thiệt hại không có
tài sản nên việc bồi thường không thể thực hiện được. Liệu chị có quyền yêu cầu
nhà trường phải có trách nhiệm bồi thường trong sự việc này hay không?
Luật sư tư vấn trong trường hợp này như sau:
Theo quy định tại Điều 12, Bộ luật Hình sự về
Tuổi chịu trách nhiệm hình sự thì người từ đủ 16 tuổi trở lên phải chịu trách
nhiệm hình sự về mọi tội phạm; người từ đủ 14 tuổi trở lên, nhưng chưa đủ 16 tuổi
phải chịu trách nhiệm hình sự về tội phạm rất nghiêm trọng do cố ý hoặc tội phạm
đặc biệt nghiêm trọng. Do vậy, việc cơ quan chức năng xác định hành vi của cháu
bé 13 tuổi gây thương tích cho con chị 16% thì không phải chịu trách nhiệm hình
sự là đúng pháp luật.
Về trách nhiệm bồi thường thiệt hại, theo khoản
2, khoản 3 Điều 586 Bộ luật Dân sự quy định về Năng lực chịu trách nhiệm bồi
thường thiệt hại của cá nhân thì người chưa thành niên dưới 15 tuổi gây thiệt hại
mà còn cha, mẹ thì cha, mẹ phải bồi thường toàn bộ thiệt hại; nếu tài sản của
cha, mẹ không đủ để bồi thường mà con chưa thành niên gây thiệt hại có tài sản
riêng thì lấy tài sản đó để bồi thường phần còn thiếu. Trường hợp người chưa
thành niên gây thiệt hại không còn cha, mẹ mà có người giám hộ thì người giám hộ
đó được dùng tài sản của người được giám hộ để bồi thường; nếu người được giám
hộ không có tài sản hoặc không đủ tài sản để bồi thường thì người giám hộ phải
bồi thường bằng tài sản của mình; nếu người giám hộ chứng minh được mình không
có lỗi trong việc giám hộ thì không phải lấy tài sản của mình để bồi thường.
Theo Điều 599, Bộ luật Dân sự quy định về Bồi thường thiệt hại do người dưới 15 tuổi, người mất năng lực
hành vi dân sự gây ra trong thời gian trường học, bệnh viện, pháp nhân khác trực
tiếp quản lý’ thì ban giám hiệu nhà trường phải bồi thường thiệt hại xảy
ra. Nếu ban giám hiệu nhà trường chứng minh được mình không có lỗi trong quản
lý thì cha, mẹ, người giám hộ của người dưới 15 tuổi, người mất năng lực hành
vi dân sự phải bồi thường.
Đối chiếu với trường hợp trên, cậu bé kia gây
thiệt hại cho con chị trong thời gian các cháu học tại trường thì ban giám hiệu
nhà trường, nơi xảy ra vụ việc phải bồi thường thiệt hại xảy ra. Nếu gây thiệt
hại không phải trong thời gian học tại trường, hoặc nhà trường chứng minh được
là mình không có lỗi thì cha, mẹ hoặc người giám hộ của cậu bé sẽ có trách nhiệm
bồi thường thiệt hại.
Thành Nam
Từ khóa: học sinh, nghị dại, hậu quả, cha mẹ, cá nhân, nhà trường, hậu quả, người giám hộ, tài sản

Như vậy thì có mâu thuẫn giữa khoản 3 điều 599 và khoản 3 điều 586 ko nhỉ? Khoản 3 điều 599 thì áp luôn người giám hộ phải bồi thường, còn điều 586 thì nói chỉ cần người giám hộ chứng minh mình ko có lỗi sẽ ko phải bồi thường :)
ReplyDelete