Cảm động tình cha con của GS.Văn Như Cương: ‘Thắp lửa’... để bố không leo lét như ‘ngọn đèn dầu trước gió’

(Giáo dục) - Sau nhiều lần ‘thập tử nhất sinh’, sức khỏe GS.Văn Như Cương, người có nhiều phát ngôn ấn tượng và đóng góp cho ngành giáo dục đã tiến triển tốt hơn. Tin vui ấy khiến nhiều thế hệ học trò rơi lệ. Nghị lực phi thường đã khiến GS vượt qua nỗi sợ hãi bệnh tật. Nhưng có lẽ, trên hết đó là tình cảm cha con đã ‘thắp lửa’ giúp ông có thêm động lực để vượt qua bệnh tật.

Chị Văn Thùy Dương quyết xuống tóc để tạ ơn Trời Phật (ảnh H.L)
Chị Văn Thùy Dương quyết xuống tóc để tạ ơn Trời Phật (ảnh H.L)
‘4 lần ‘thắt nút’, 4 lần tôi như điên dại’

Một buổi chiều cuối tháng 3, tôi ghé thăm nhà chị Văn Thùy Dương, con gái thầy giáo, GS.Văn Như Cương - nguyên hiệu trưởng trường PTTH Lương Thế Vinh trên phố Đốc Ngữ (Hà Nội). Thoạt đầu, nhìn thấy chị, tôi khá bất ngờ. Mái tóc dài, đen nhánh thuở nào đã cụt ngủn. Thấy tôi có vẻ ngạc nhiên, chị Dương bảo rằng: ‘Ơn trời, bố tôi đã ngồi dậy được. Tôi xuống tóc để tạ ơn trời Phật đã giúp bố mình khỏe lại’. Nghe chị nói, khóe mắt tôi cay cay, đúng là một tin vui, nếu không nói đó là kỳ diệu. 

Từ giữa năm 2014, tin thầy Văn Như Cương bị bệnh ung thư gan, những ai yêu mến gia đình thầy cũng như các thế hệ học trò trường THPT Lương Thế Vinh không khỏi sửng sốt. Tuy nhiên, tại thời điểm đó, khi thấy thầy vẫn đến trường hàng ngày, mọi người đỡ lo hơn. Ai cũng mong thầy sống khỏe mạnh để dìu dắt nhiều thế hệ học trò. Từ khi nhận được tin sét đánh về căn bệnh của bố mình, chị Văn Thùy Dương và các thành viên trong gia đình luôn sống trong nỗi sợ hãi. Sợ một ngày người cha đáng kính sẽ đầu hàng trước số phận.

Dù là một phụ nữ cá tính, mạnh mẽ nhưng chị Dương vẫn không giấu nổi sự xúc động qua ánh mắt đỏ hoe khi nói về bố mình. Chị kể rằng, từ giữa năm 2014, GS. Cương hay có những cơn đau bụng ở hạ sườn, ăn không ngon miệng. Khi ấy, mọi người trong gia đình đưa thầy đi kiểm tra sức khỏe và phát hiện thầy bị u xơ tiền liệt tuyến. Các bác sỹ đã cắt bỏ u xơ tiền liệt tuyến bằng phương pháp mổ nội soi. Nhưng một thời gian sau, thầy vẫn cảm thấy mệt mỏi, đau bụng. Đi kiểm tra sức khỏe lần nữa, bác sỹ phát hiện thầy có vấn đề về gan. Tại bệnh viện Việt Đức, sau khi chụp CT và các xét nghiệm khác, bác sỹ chẩn đoán ông bị ung thư gan. Chị Dương ngậm ngùi kể: ‘Tôi không tin vào tai mình và không tin đó là sự thật. Bố tôi vẫn khỏe mạnh, trí tuệ minh mẫn. Vậy mà...’

Khi gia đình chị Dương biết tin dữ về thầy cũng là lúc bác sỹ nói ‘cửa ngõ’ của gan có một huyết khối. Huyết khối này không thể động dao kéo vì có thể sẽ bị di căn sang bộ phận khác của cơ thể. Cuối cùng, bác sỹ bệnh viện Việt Đức quyết định tiến hành ‘thắt nút’ tĩnh mạch gan, chặn đường tiếp tế của khối u trong gan.

Kể về quá trình chữa bệnh cho bố, chị Dương chia sẻ: ‘Hễ có ai mách ở đâu có thầy chữa bệnh về gan giỏi là tôi lại tìm đến. Mỗi lần chứng kiến bố đau, ruột gan tôi như thắt lại. Bố tôi đã trải qua 4 lần mổ nội soi ‘thắt nút’. Bốn lần đó, tôi như điên dại, gia đình tôi sống trong lo sợ. Sợ một ngày  ‘trụ cột’ gia đình sẽ ‘tắt lửa’. Bác sỹ nói, căn bệnh của bố đã không còn thuốc chữa. Tôi chỉ biết hy vọng mà thôi’.

Khi kể về cha mình, chị Dương luôn thể hiện sự kính trọng vô bờ bến. Chị bảo, chị là con gái nhưng chẳng khác gì ‘bản sao’ của bố từ vẻ bề ngoài đến tính tình. Ông cũng chính là người hun đúc trong chị nghị lực sống, tình yêu thương, sự vị tha và lòng biết ơn. ‘Từ khi biết mình bị bệnh ung thư, bố không hề thấy sợ hay lo lắng gì. Bố bảo, ở đời sinh lão bệnh tử có ai tránh được đâu. Khi trí tuệ còn minh mẫn, bố vẫn muốn làm việc và quên đi bệnh tật. Thấy bố kiên cường như vậy, tôi cũng có thêm động lực’, chị Dương nói.

Sau gần hai năm chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác, có những lúc chị Dương và mọi người trong gia đình tưởng chừng phải buông xuôi. Nhưng rồi tia hy vọng đã lóe lên, sức khỏe của GS.Cương tiến triển tốt hơn.

Trò chuyện với PV, chị Dương chia sẻ: ‘Nói về kỷ niệm đáng nhớ nhất khi ở bên bố ư? Với tôi, được ở bên bố thì lúc nào cũng đáng nhớ. Nhất là những ngày biết ông bị bệnh. Thực lòng, mỗi lần ở bên ông, tôi lại lo lắng không biết đây có phải là lần cuối cùng. Tôi yêu bố nhưng thú thật có lúc tôi đã ‘trốn’ không gặp ông bởi tôi sợ mình gục ngã khi từng ngày chứng kiến bố chống chọi với bệnh tật’.

Chị Dương kể, ngày chị mới đi làm, GS. Cương đã viết cho chị một bức thư tay với những lời dặn dò sâu sắc mà suốt cuộc đời này chị không thể nào quên. Chị vẫn nhớ như in những nội dung trong bức thư ấy. GS. Cương dặn rằng, làm giáo viên không chỉ đơn giản là dạy học, hãy coi học trò như con mình và con hãy coi mình là niềm tin, là chỗ dựa để các em chia sẻ, bày tỏ tất cả.

Bố hãy sống đến khi nào tóc con dài ra như cũ

Chị Văn Thùy Dương đã khiến dư luận xúc động, cảm mến và cả ngưỡng mộ về tình cảm cha - con trong gia đình truyền thống này khi chị đưa ra một quyết định rất táo bạo, rất khó khăn đối với người làm nghề nhà giáo: Xuống tóc.

Điều gì đã khiến người phụ nữ cá tính, mạnh mẽ nhưng cũng rất điệu đà này hy sinh mái tóc dài thướt tha của mình? Chia sẻ với PV, chị Thùy Dương nhớ lại:’Khoảng tháng 7/2015, chúng tôi choáng váng khi nhận được tin từ bác sỹ, căn bệnh quái ác ấy có thể cướp bố đi bất kể lúc nào. Tôi hoang hoải đến vô cùng. Dường như mất niềm tin vào tất cả. Tôi quyết định tìm cho mình một niềm tin, để tin rằng bố tôi sẽ vượt qua được bạo bệnh’.

Thế rồi, kể từ ngày đó, ngày nào chị Dương cũng dành thời gian vào chùa để tụng kinh, cầu an. Chị bảo vẫn biết cầu khấn, tụng kinh không phải là liệu pháp chữa bệnh nhưng ít nhất đã mang lại cho chị một niềm tin. ‘Mỗi khi cầu an, tôi không cầu cho chính mình mà cầu cho bố’, chị nói.

Chị Dương vừa xuống tóc tại chùa Hàm Long (ảnh do nhân vật cung cấp)


Trong những ngày tháng ấy, chị Dương tự hứa với lòng mình, sẽ làm một cái gì đó để tạ ơn Trời Phật nếu như bố mình khỏe lại. Chị Dương bộc bạch:’Tôi chỉ có mái tóc, nó là một phần cơ thể của tôi và từng là niềm kiêu hãnh của tôi nên tôi quyết định sẽ xuống tóc nếu bố khỏe lại’.

Thế rồi, sức khỏe của thầy Văn Như Cương có chuyển biến tích cực. Thầy có thể tự ngồi dậy, ngồi vào bàn làm việc và xem máy tính. Chị Thùy Dương quyết định vào chùa xuống tóc để tạ ơn Trời Phật đã thấu hiểu tâm tư của chị. Chị Dương chia sẻ: ‘Tôi xuống tóc là để tạ ơn Trời Phật, nhưng cũng để động viên bố hãy cố gắng chiến đấu với bệnh tật, tôi muốn đó là liều thuốc tinh thần giúp bố vượt qua được căn bệnh quái ác. Việc cắt đi mái tóc của mình, tôi muốn bố nhìn thấy, bố gượng dậy và thay đổi tích cực hơn trong liệu pháp điều trị. Có như thế, chúng tôi mới được ở bên bố lâu hơn’.

Chị Dương ngân ngấn lệ nói: ‘Khi cắt tóc về, bố vuốt lên đầu tôi. Cảm giác khi đó thật khó diễn tả thành lời. Tôi bảo với bố: ‘Bố hãy sống đến khi nào tóc con dài ra như cũ, bố nhé’. Theo lời kể của chị Dương, khi thấy thầy Cương khỏe lại, bác sỹ cũng rất ngạc nhiên và không nghĩ căn bệnh đó lại có thể thuyên giảm được. Người ta bảo, ‘Đức năng thắng số’ có lẽ đúng với GS. Cương. Vì thế, chị Dương và gia đình càng phải tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho bố của mình.

Mỗi người có cách thể hiện chữ hiếu

‘Với một người làm trong ngành sư phạm, việc xuống tóc hẳn là một quyết định không dễ dàng gì. Nhưng với chị, tình cảm của con dành cho cha mẹ không phải ai cũng giống ai và mỗi người có một cách thể hiện. ‘Không hẳn cứ xây nhà cao, thuê nhiều người chăm sóc cho bố mẹ đã là yêu thương bố mẹ. Với tôi, hạnh phúc của mình là khi thấy bố mẹ mình khỏe mạnh, hạnh phúc’, chị Dương nói với PV.

Theo Hương Lan (Đời sống & Pháp luật)


Từ khóa: Gs Văn Như Cương, Văn Như Cương, Văn Thùy Dương, con gái GS Văn Như Cương, xuống tóc, tạ ơn trời phật, hạnh phúc, khỏe mạnh, sức khỏe, khỏe, bệnh

Comments