(Yêu) - Chia tay
tình đầu, tôi trải qua một vài mối tình khác nhàn nhạt và khiêm cưỡng. Đôi lần,
tôi đổ lỗi đường tình duyên lận đận nên chuyện yêu thương mãi không đi đến đâu.
Hay, tôi đang cố che giấu những kỷ niệm với M., người con trai đã cho tôi biết
yêu. Người cho tôi hiểu sự ngọt ngào, khó quên của nụ hôn đầu đời và hồn nhiên tình
yêu lứa tuổi học trò.
![]() |
| Khó quên của nụ hôn đầu đời và hồn nhiên tình yêu của mối tình đầu |
Sau đêm tôi
nói lời chia tay mà không có một lý do, M. hụt hẫng, lơ ngơ một mình đi tìm
kiếm câu trả lời trong vô vọng. Tôi cũng định sẽ không giờ gặp lại M. mà chỉ
dám chôn sâu mối tình lỡ làng ấy ở tận đáy lòng. Nhưng nay, cả hai vô tình chạm
mặt nhau ở một nơi không vô tình chút nào-quán cà phê quen thuộc hai đứa hay
hẹn nhau. Tôi nghe đứa bạn bảo sáng chủ nhật nào M. cũng ngồi ở chiếc ghế cận
kề chậu hoa lưu ly tím trong quán cà phê mắt xa xăm dịu vợi.
P., bạn tôi
cũng là em họ của M. muốn tôi nhìn thấy hình ảnh ấy, P. kéo tôi đến quán. Hai
đứa đang loay hoay tìm một chỗ trống để ngồi nhưng chưa kịp ngồi hẳn xuống thì
cô bạn tôi kêu ới lên 'M. kìa!'. Tôi ngạc nhiên ngước lên nhìn M., cũng từ rất
lâu chúng tôi đã không gặp nhau nhưng ánh mắt tôi hướng về M. vẫn thế, không
thay đổi chút nào, long lanh ngấn nước.
M. là người
tình cảm nhưng lại lạnh lùng, ít nói, chúng tôi bắt đầu yêu nhau cũng tại quán cà
phê có hoa lưu ly tím. Lúc còn đi học, tôi cùng các bạn khác trong nhóm hay đến
nhà P. chơi. Nhà P. lại sát bên nhà M. nên mỗi khi tôi đến chơi M. đều biết và kín
đáo quan sát. Tôi không hay biết có một ánh mắt, một trái tim đang dõi theo
từng nụ cười, từng cử chi trẻ con của mình.
Một ngày bình
thường, tôi và bạn vào nhà sách thì gặp M. Tôi chỉ biết M. là anh họ P., chứ chưa
nói chuyện với nhau lần nào nên tôi cố tình làm ra vẻ xa lạ. Tôi đi loanh quanh
tìm sách, khi bàn tay tôi đặt lên quyển sách yêu thích thì bất chợt tôi nghe
được nhịp tim đang run rẩy của một bàn tay lạ đang ấm áp chạm vào tay tôi.
Ngẩng người nhìn lên, cả hai như nhìn thấu lòng nhau trong giây phút ấy…
Tôi chỉ kịp
gật đầu chào anh rồi quay đi trong vội vã, cố che cái mặt đang đỏ bừng bừng. Ra
xe, bạn tôi còn nhắc 'Hồi nãy, tao thấy có anh kia cứ nhìn chằm chằm mày', thoáng
chốc tôi cười và im lặng. Từ cái chạm tay kỳ lạ ấy, M. luôn tìm cách gặp mặt,
trò chuyện cùng tôi. P. cũng thường xuyên rủ tôi đến nhà hay đi đâu cũng rủ tôi
đi cùng để tạo cơ hội cho M. Chúng tôi hồn nhiên bên nhau như thế suốt 2 năm. Tôi
hiểu tình cảm của M. dành cho tôi chỉ đong đầy theo năm tháng chứ chưa vơi đi
phần nào và trái tim tôi cũng đã lắp đầy những kỷ niệm bên anh. Nhưng dù anh
nhiều lần ngõ lời yêu, tôi vẫn chưa đồng ý. Lúc ấy, M. chuẩn bị thi tốt nghiệp
lớp 12 nên tôi không muốn chuyện tình cảm ảnh hưởng đến học tập của M.
Hai người
có tình thì thời gian dài ngắn cũng không còn quan trọng. Cứ ngỡ, M. sẽ tìm
cách quên tôi nhưng không M. vẫn trăn trở, vẫn nhiệt thành nhớ đến tôi. Chuyện
gì đến cũng sẽ đến, một ngày Noel, bọn tôi lên kế hoạch tổ chức tiệc ở nhà P. Tôi
đến nhà P. thật sớm như dự định nhưng vào nhà thì chưa có một ai tới, gọi P
cũng không thấy. Tôi thầm nghĩ chắc mọi người ở sau vườn chuẩn bị, nên lao thật
nhanh ra vườn.
Bỗng, tôi
khựng lại, trước mắt tôi một khung cảnh đúng nghĩa Noel, có những ngọn nến lung
linh bày trên bàn đã được chuẩn bị sẵn, M. ở đâu đó bước ra, hệt như bạch mã
hoàng tử mà con gái tuổi học trò đứa nào cũng mơ đến. Tôi vội che giấu cảm xúc
bằng cách hỏi mọi người đâu cả rồi nhưng M. gạt câu hỏi của tôi sang một bên.
Anh chỉ nhìn tôi cười và nói giáng sinh vui vẻ kèm theo một cây thông Noel mà
anh tự tay làm tặng tôi.
Cây thông
rất đẹp, phải nói là người làm cây thông đó rất khéo tay, chưa kịp nói lời cảm
ơn thì M. lại nói thêm “hãy đồng ý làm bạn gái của M. nhé”. Bao ngại ngùng và
bất ngờ khiến tôi thấy tim mình đập loạn xạ và bất động, M. nắm lấy tay tôi hỏi
lại lần nữa tôi mới giật mình và gật đầu. Vừa lúc đó, nhạc giáng sinh vang lên
mọi người núp sẵn ở trong chờ xem màn diễn sến sẩm của hai chúng tôi kết thúc
vội ùa ra vỗ tay, thế là cuộc tình của chúng tôi bắt đầu ngọt ngào như thế.
Tình đầu
của tôi chắc sẽ kết thúc có hậu nếu như không có một ngày tôi đến nhà P. mượn
cuốn sách và đã vô tình nghe một chuyện đáng ra không nên nghe. Tôi nghe thấy
cuộc nói chuyện giữa mẹ M. và P., vì gia đình M. biết chuyện chúng tôi đang
quen nhau nên mẹ M. nói với P. khuyên tôi và M. chia tay chỉ vì mẹ M. không
thích gia đình tôi. Bố mẹ tôi ly dị nên chắc gì sau này tôi không giống như
thế.
Khi nghe
được tôi vội vã bỏ về, tôi thấy tủi thân khi nhớ lại từng câu từng chữ mà mẹ M.
đã nói. Không một chút suy nghĩ, tôi đã hẹn M. và dứt khoát nói lời chia tay mặc
cho M. van xin tôi một lý do, nhưng tôi quyết câm lặng và tìm cách tránh mặt M.
Về phần bạn bè, ai cũng ngạc nhiên và tiếc nuối cho chúng tôi đặc biệt là P. Tôi
đã khóc thật nhiều khi thừa nhận với P. rằng tôi đã nghe hết cuộc nói chuyện
giữa mẹ M. và P. Tôi tha thiết nhờ P. đừng nói chuyện này cho M. nghe.
P. đã cố khuyên
tôi nên suy nghĩ lại nhưng lòng tự trọng và tình yêu thương dành cho mẹ không
cho phép tôi được yếu đuối. Kể từ ngày chia tay, M. cứ buồn bã, đau khổ mà
không màn đến gì. Lúc còn quen nhau, M. hiểu được tôi thiếu thốn tình cảm gia
đình nên thường động viên dù thế nào đi chăng nữa thì M. vẫn luôn bên cạnh tôi
chỉ cần tôi cố gắng cùng M. Có lẽ, M. cũng biết gia đình không thích tôi nhưng
không nói ra sợ tôi đau lòng.
Sau đó, tôi
vào Sài Gòn học, mỗi lần có dịp về thăm quê, gặp lại bạn bè tôi nghe nói M. mãi
chưa chịu lấy vợ. Yêu thương, kỷ niệm là thế, giờ đã xa mãi, chỉ có thể xem
người từng bước vào trái tim mình như một người chưa từng xuất hiện trong đời.
Nỗi đau nào thời gian cũng xoa dịu tất cả, giờ đây em vẫn là một cô gái tự do
nhưng lại cô đơn và bơ vơ, cảm giác này hoàn toàn không giống với ngày xưa chưa
có anh. Thầm mong cho anh được hạnh phúc như em đã từng hanh phúc vì có anh.
THIÊN BÌNH
Từ khóa: tình đầu, mối tình đầu, yêu, tình yêu, tình yêu thương, kỷ niệm, hạnh phúc, tâm sự tình yêu, blog tâm sự, tâm sự với em

Comments
Post a Comment