(Đời sống) - ‘Giá
như mở lòng cùng cha mẹ, có lẽ tôi đã không lâm vào con đường tội lỗi’ - Đó là
lời trăn trở của một phạm nhân đã từng là Giảng Viên đại học. Thanh Phải lĩnh mức
án 22 năm với tội danh ‘làm giả con dấu của cơ quan tổ chức và lừa đảo chiếm đoạt
tài sản’.
![]() |
| Phạm nhân Thanh trải lòng với PV |
Con
đường sa ngã của một giảng viên đại học
Chúng
tôi tìm đến trị giam Xuyên Mộc (Bộ Công an) tại huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa –
Vũng Tàu để lắng nghe những trải lòng về tết của phạm nhân tại đây. Được sự giới
thiệu của cán bộ trại giam, chúng tôi tiếp xúc với phạm nhân Nguyễn Hoàng Thanh
(SN 1971, quê huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh). Thanh nổi bật trong trại vì từng là giảng viên đại học, được nhiều người
kính trọng. Những trăn trở của Thanh trong trại giam khiến nhiều người cảm thấy
bùi ngùi, xót xa.
Phạm
nhân Thanh gây ấn tượng với chúng tôi bằng vẻ mặt hiền lành, giọng nói nhẹ
nhàng, đúng chất của một Giảng Viên. Qua cuộc trò chuyện, chúng tôi được Thanh
chia sẻ những sóng gió trong cuộc đời mình. Thanh là con út trong năm anh em,
nhưng tính cách anh vô cùng mạnh mẽ. Năm lên lớp bảy, Thanh đã tự nhủ rằng,
mình phải sống độc lập không dựa dẫm vào ai. Từ đó, Thanh luôn làm những gì
mình cho là đúng. Anh muốn chứng minh cho gia đình thấy rằng anh là người nổi
trội trong gia đình.
‘Tuy
là con út, nhưng tôi là người có cá tính mạnh mẽ. Tôi hay tranh luận với ba mẹ
và cho mình là đúng. Đến khi anh em tôi lớn, gia đình lại lâm vào khó khăn. Lúc
này, có người bà nuôi muốn nhận một trong số anh em tôi làm con. Ba mẹ thấy tôi
là người mạnh mẽ nhất nên cho tôi đi theo bà. Tuy nhiên, không ai biết trong
lòng tôi vô cùng yếu đuối. Tôi nghĩ rằng ba mẹ không thương mình bằng anh em
khác. Để chứng minh cho ba mẹ thấy tôi không thua anh chị, tôi bắt đầu sống độc
lập. Cũng từ đó, tâm hồn tôi khép kín với người thân, gia đình’. Thanh buồn bã
chia sẻ.
Ra
trường, Thanh được nhận làm giảng viên khoa Công nghệ thông tin trường Đại học
Văn Lang (TP. HCM). Sau một thời gian khẳng định mình trên cương vị giảng viên,
anh đã mở công ty tin học. Và dự định sẽ mở trường tư để mình tự quản lý. Lúc
đó bất động sản đang thời kỳ sốt giá, anh đã vay tiền bạn bè đầu tư bất động sản
với hy vọng kiếm được tiền để thực hiện ước mơ của mình. Tuy nhiên, năm 2001 thị
trường bất động sản ‘đóng băng’. Cố gắng bằng mọi cách để cứu nó, Thanh phải
vay tín dụng đen để trang trải những khoản thua lỗ với lãi suất ‘khủng’. Điều
này khiến anh đã sa lầy càng sa lầy hơn.
Lãi
mẹ đẻ lãi con, khiến anh ‘bí quá hóa liều’.
Để có tiền chi trả các khoản nợ, anh đã làm liều. Lợi dụng sơ hở của cơ chế xét tuyển hồ sơ vào
Đại học Văn Lang, Thanh đã làm giả con dấu và hồ sơ của nhiều trường Đại học.
Những học sinh nào muốn vào trường đại học Văn Lang mà không đủ điểm, thì Thanh
làm giả bảng điểm để hợp thức hóa giúp cho họ có thể đậu vào trường Văn Lang. Sau
khi bị phát hiện Thanh đã phải trả giá cho tội lỗi của mình bằng mức án 22 năm tù
với 2 tội danh ‘làm giả giấy tờ, con dấu của các cơ quan, tổ chức’ và tội ‘ lừa
đảo chiếm đoạt tài sản’.
‘Mỗi
khi nhớ về gia đình, tôi lại thấy lòng nặng trĩu. Nghĩ đến ngày xuân, cha mẹ ngồi
buồn bã, Tôi chỉ ước giá như thời gian có thể quay trở lại’, Thanh cho biết.
Nhớ
những ngày đoàn viên
Trải
lòng thêm về những day dứt của mình, Thanh kể ‘Ngoài gia đình, người tôi cảm thấy
có lỗi nhất là em N.T.T. (người bị án treo trong vụ án của Thanh). T. là giảng
viên có năng lực nhưng chư đủ thời gian công tác. Tôi làm giả hồ sơ của T. để
em được nhà nước đưa đi đào tạo ở nước ngoài. Vụ việc của T. bị bại lộ, từ đây
mọi hoạt động phi pháp của tôi cũng bị
phanh phui. Hành động của tôi đã hủy hoại tương lai của T.. Tết năm ngoái, T. đến
thăm tôi. Em không hề trách cứ và động viên tôi rất nhiều. Ngoài T. còn nhiều
sinh viên khác cũng bị đình chỉ học. Tôi cũng vô cùng áy náy đối với các em’.
Giọng
nói Thanh nghẹn ngào khi nhắc đến ba mẹ ‘Từ
khi bị bắt, hơn hai năm sau ba mới vào thăm tôi. Trước đó, tôi nghĩ ông không
tha thứ cho mình. Ba con gặp mặt, ông
nói ‘Con có biết vì sao ba không vào thăm con không? Ba không vào thăm vì sợ
con buồn khi thấy ba khóc’. Nghe ba nói vậy, tôi đã khóc như một đứa trẻ . Tôi cảm
nhận được tình thương Ba dành cho tôi nhiều lắm. Điều này khiến tôi càng áy
náy, không dám đối diện với ông. Những ngày sống trong mặc cảm, tôi gần như sụp
đổ’. Thanh bồi hồi chia sẻ.
Thanh
cho biết, từ khi anh bị bắt, gia đình anh không còn quây quần bên nhau đón giao
thừa.Ba mẹ, anh chị Thanh cũng không còn lòng dạ nào ăn tết. Cái tết không trọn
vẹn của người thân khiến Thanh càng thêm ân hận, day dứt. Để trốn tránh, Thanh
làm đơn xin không gặp người thân. Thanh nói với người em gái, nếu gia đình còn
vào thăm, anh sẽ tìm mọi cách để được chuyển ra ngoài Bắc.
Em
gái Thanh trả lời rằng ‘Dù cho anh có chuyển đi đâu, gia đình vẫn cứ theo anh đến
đó. Anh càng chuyển đi xa, ba mẹ càng khổ’. Câu nói đó khiến Thanh nhiều đêm phải
thức trắng suy nghĩ. ‘Tôi nhận ra rằng, trốn tránh không giải quyết được vấn đề.
Tôi không có quyền từ chối tình yêu thương của người thân. Tôi cần phải đối mặt
để trả giá cho những tội lỗi của mình. Được sự quan tâm của gia đình và lời động
viên của cán bộ trại giam tôi dần mở lòng hơn’
Thanh trải lòng.
Từ
khi mở rộng lòng để đón nhận tình yêu thương của người thân, Thanh cảm thấy
thanh thản hơn. Mỗi khi tết đến, Thanh lại mong từng chiếc bánh, gói quà của
người thân. Anh cùng các phạm nhân khác cùng chia sẻ niềm vui xuân với nhau. Ba
mẹ Thanh cũng phần nào cảm thấy yên tâm. Những năm qua, Thanh mở lòng vui đón
giao thừa trong trại giam. Trong giây phút thiêng liêng, anh cầu nguyện cho người
thân được yên bình, hạnh phúc. Bên ngoài, gia đình Thanh lại xôm tụ bên nhau, cầu
mong Thanh sớm ngày trở về.
Giờ
đây, tôi cười để cuộc sống dễ dàng hơn. Ngoài kia, tôi đang nợ rất nhiều người.
Tôi sẽ đối mặt với mọi khó khăn đó’. ‘Con đường đi tới vinh quang càng dễ, ta lại
càng mất cảnh giác. Đôi khi bản thân cần phải dừng lại để chia sẻ với người
thân. Gía như mở lòng cùng ba mẹ, có lẽ tôi đã không sa
chân vào con đường tội lỗi. Những lời xin lỗi, ân hân muộn màng của tôi không
thể thay đổi quá khứ. Tuy nhiên, tôi hi vọng nhiều người sẽ có được một bài học
từ chuyện của tôi’. Đó là những lời tâm sự của phạm nhân Thanh trong giây phút
chia tay với chúng tôi.
Trao
đổi với PV, Thanh cho biết, ‘Khi bị bắt tạm giam, tôi không thiết sống nữa.
Trong ba ngày đầu tiên, tôi không ăn được gì. Không phải không muốn ăn, mà thất
sự tôi nuốt không trôi. Nghĩ đến các bạn Sinh Viên có thể bị đuổi học tôi vô
cùng day dứt. Ngày thứ tư, được sự động viên của cán bộ trại giam, tôi bắt đầu
suy nghĩ lại. Tôi nghĩ, còn sống mới có cơ hội chuộc lại lỗi lầm. Hi vọng ngày
đó sẽ không còn xa nữa với tôi’.
Theo HẠNG
VÕ- VIỆT THU (HNPL)
từ khóa: phạm nhân, trả lòng, sinh viên, giảng viên đại học, đuổi học

Comments
Post a Comment