(Yêu) - Trong
ngày trọng đại của mình, lẽ ra, chị Hà Thị Hom (27 tuổi, Văn Chấn, Yên Bái) được
xúng xính váy cưới đi bên cạnh người đàn ông yêu thương trọn đời thì chị lại phải
lên bàn mổ để chống chọi với căn bệnh u nhày nhĩ trái. Nhưng, điều kỳ diệu đã
diễn ra hôm đó: Một đám cưới đặc biệt được tổ chức tại phòng C8 (Viện Tim mạch
quốc gia, BV Bạch Mai). Ở nơi tưởng như chỉ nhắc đến như là nơi của nỗi đau bệnh
tật, tình yêu và sự sẻ chia lên ngôi.
![]() |
| Đám cưới của Hà Văn Thơm và Hà Thị Hom trước giờ lên bàn mổ |
Đám cưới trước giờ lên bàn mổ
Đã hai tuần trôi qua kể từ khi diễn ra đám
cưới đặc biệt, nhưng ở Viện Tim mạch quốc gia, hầu hết bệnh nhân và người nhà của
họ đều truyền tai nhau về đám cưới đặc biệt trong khuôn viên bệnh viện trước giờ
mổ. Câu chuyện cổ tích đó nay đã trở thành động lực và khơi dậy niềm tin trong
rất nhiều người đang ngày ngày chống chọi với nỗi đau bệnh tật. Chị Lê Thị
Thành (Tiền Hải, Thái Bình) chăm sóc em gái vừa mổ tim, vồn vã nói: ‘Đó là câu
chuyện cảm động về tình yêu, lòng chung thủy, sự hi sinh và niềm động viên tiếp
sức lớn lao trong chữa bệnh. Không ít kẻ khi biết người yêu đau ốm đã trốn chạy,
bỏ mặc, còn anh ấy vẫn ở lại chăm sóc đến ngày khỏi bệnh. Tôi cảm động lắm’, chị
Thành tâm sự.
Hà Văn Thơm (24 tuổi, Văn Chấn) – chú rể đặc
biệt trong lễ cưới của mình xúc động, đến giờ, anh vẫn không tin là vợ chồng
mình lại may mắn được ban ‘đặc ân’ lớn lao đến thế. Hạnh phúc bất ngờ quá. ‘Nó
như câu chuyện cổ tích vậy, như câu chuyện tình yêu của tôi và Hom cũng đã từng
khiến nhiều người không tin vậy. Ở quê tôi,
chuyện lấy vợ hơn tuổi là rất hiếm, hơn đến 4 tuổi lại càng hiếm hơn. Nhưng tôi
yêu cô ấy chân thành, tình yêu đó lớn đến nỗi, chúng tôi đã dám vượt qua rào cản
để đến với nhau’, Thơm chia sẻ.
Những ngày chăm vợ ở bệnh viện, Thơm lo lắng
đến mất ngủ. Rất dễ để nhận ra dáng vẻ mệt mỏi, khắc khổ và gầy gò của chàng
trai vừa bước qua tuổi 24 ở hành lang bệnh viện. Thơm kể, ở bệnh viện, cái gì của
hai vợ chồng đều ‘có đôi có cặp’, mà sự sắp xếp đó lại rất vô tình. Đó là đôi
dép tổ ong giống nhau, chiếc áo xanh của vợ là áo bệnh nhân, còn áo xanh của chồng
là của người chăm sóc. Là cái thìa, hộp cơm… Hôm Hom ăn cháo, Thơm cũng mua
cháo để dùng. Hom dùng cơm, Thơm cũng mua luôn suất sơm cho mình. Đặc biệt là
nhẫn đôi mà hai vợ chồng đang đeo là vật bất ly thân - chỉ tháo ra duy nhất 1 lần
khi vào bàn mổ. ‘Hình như hai vợ chồng sinh ra là một cặp đôi dành cho nhau vậy’,
Thơm cười bẽn lẽn.
Anh vẫn nhớ như in ‘thời khắc’ đặc biệt của
cuộc đời mình. Chiều ngày 23/4, đám cưới đặc biệt của anh diễn ra ngay trong
phòng C8 của Viện Tim mạch quốc gia. Trước đó, anh tâm sự cho bác sỹ biết về
tình hình mổ của vợ trùng vào ngày tổ chức đám cưới nên xin hoãn 1 ngày. Do đã
mời hết họ hàng, bạn bè nên cha mẹ hai bên vẫn quyết định tổ chức đám cưới khi
con gái - con dâu phải nằm viện. 3 giờ chiều ngày 23/4, cô điều dưỡng khoa C8
Bích Phương đã gọi điện cho anh, chỉ thông báo là hai vợ chồng lên khoa có việc
gấp.
Anh Thơm dìu vợ vào phòng, nhưng trước mắt anh không phải là sự nghiêm nghị,
lo lắng thường ngày mà là một bữa tiệc đơn giản gồm bánh kẹo, hoa quả và một bó
hồng thật rực rỡ. Trong phòng, các y tá, bác sỹ mặc bloue trắng vỗ tay chúc mừng,
mỉm cười chào đón. Sau đó, hơn 50 bệnh nhân của khoa cũng đến chung vui và chúc
mừng anh chị. Chú rể không sơ mi, cà vạt, không hoa hồng cài áo nhưng không kém
phần lịch lãm. Còn cô dâu gầy gò, nhợt nhạt trong bộ quần áo của bệnh nhân. Anh
Thơm cười bẽn lẽn, ngại ngùng nắm chặt tay cô dâu trao nhẫn cưới. Nhưng ngay cả
bệnh nhân đến dự cũng cảm động, rơm rớm nước mắt. Đến phần phát biểu của hai
bên thông gia, anh Thơm gọi điện về cho bố mẹ ở quê cũng đang tổ chức đám cưới.
Theo Bác sỹ Dương Mạnh Hùng, Trưởng Đơn vị
Tim mạch, Viện Tim mạch Quốc gia, ‘Khi anh Hom thông báo về tình hình đám cưới ở
quê, chúng tôi đã đồng ý hoãn mổ 1 ngày và tổ chức một lễ kỷ niệm nho nhỏ để
chúc mừng hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ ngay tại khoa. Việc làm này đơn giản
nhưng ấm áp, tạo động lực cho bệnh nhân trong quá trình chữa bệnh’.
Mối tình chị em
Ngày 24/4, cô dâu Hà Thị Hom (27 tuổi, người
dân tộc Thái) đã được phẫu thuật thành công, cắt bỏ hoàn toàn khối u trong tim.
Sau phẫu thuật, bệnh nhân đã tỉnh và có tiên lượng tốt.
Với anh Hà Văn Thơm (dân tộc Thái ở Văn Chấn,
Yên Bái), từ khi yêu Hà Thị Hom (dân tộc Thái, Văn Chấn), cuộc sống của anh đã
có những ‘bước rẽ’. Có lẽ, anh không hề biết tại sao trong số bao nhiêu cô gái
mới lớn ở vùng quê mình, anh lại ‘có cảm tình đặc biệt’ với người hơn mình 4 tuổi.
Vượt qua những rào cản, trở ngại, đám cưới đến cận ngày thì một giông bão khác ập
đến thử thách tiếp tình yêu của họ. Dường như, tình yêu đã soi đường, dẫn lối để
trái tim anh tìm được hướng đi đúng đắn, để đến giờ nhìn lại sau những phong
ba, anh mới nhận ra: ‘Hạnh phúc thực sự là khi biết hi sinh và đấu tranh vì
tình yêu của mình’.
So với tuổi 23, Thơm chín chắn, chững chạc
hơn rất nhiều. Tôi hỏi, có phải vì yêu người lớn tuổi hơn mà anh trở nên ‘già’
hơn không? Thơm chỉ cười: ‘Tôi không già đi, nhưng có trách nhiệm hơn’. Trách
nhiệm đó thể hiện ở việc anh sẵn sàng đón nhận căn bệnh của người yêu, hết lòng
yêu thương, hết lòng chữa trị và cùng xây lâu đài hạnh phúc trong mơ ngay cả
khi đứng giữa ranh giới mong manh của hạnh phúc và đau khổ và mất mát.
Cuối năm 2012, Thơm tình cờ gặp chị Hom
trong một lần đi chơi cùng bạn. Hai nhà chỉ cách nhau 2km nhưng đó là lần đầu
tiên Thơm nói chuyện trực tiếp với ‘chị’ Hom. Trong lần gặp đầu tiên, Thơm thấy
cảm mến người chị hơn mình 4 tuổi. Rồi như có một sợi dây vô hình gắn kết hai
trái tim, Thơm chủ động xin số điện thoại để liên lạc và ‘nhờ chị tư vấn khi gặp
khó khăn về tâm lý’.
Thơm viện lý do là thế, nhưng thực chất chỉ
để được nói chuyện với Hom nhiều hơn. Hằng
ngày, Thơm đi làm thuê, làm mướn để kiếm thêm thu nhập sau mùa vụ. Hom ở nhà,
giúp mẹ nương rẫy. Buổi tối, hai chiếc điện thoại vẫn liên tục nhắn tin cho
nhau. Từ những câu hỏi vu vơ như hôm nay công việc thế nào, có niềm vui nào đến
sở thích, quan điểm, thăm hỏi chuyện gia đình… đều được chia sẻ. Càng trò chuyện,
Thơm càng thấy ‘chị’ dễ mến. ‘Chị’ hơn tuổi nhưng trẻ trung, hay cười. Mỗi ngày
không nói chuyện với ‘chị’ là một ngày Thơm thấy trống trải và… bồn chồn nhớ! Một
ngày, Thơm lấy hết dũng cảm để sang nhà ‘chị’ Hom chơi. Hom cũng như những cô
gái Thái khác chỉ quanh quẩn ở nhà buổi tối, không được tự do ra ngoài, nhất là
đi với con trai. Bởi thế, khi ‘em’ Thơm đến, hai người chỉ ngồi bên bếp lửa
chuyện trò. Một tháng sau ngày gặp gỡ, Thơm phải đi xa mấy ngày, không đến nhà
chơi, điện thoại cũng không thể liên lạc với Hom được.
Chỉ trong xa cách, tình yêu sẽ như ngọn lửa
hồng soi dấu trái tim. Khoảng cách đia lý và thời gian đã giúp cho Thơm nhận
ra, anh đã yêu ‘chị’. Thơm ‘bày tỏ’ nỗi nhớ, nhưng Hom e ngại: ‘Chị nhiều tuổi
hơn em, nên nếu yêu thật, mọi người sẽ khó chấp nhận’. Thơm bảo: ‘‘Em’ yêu bằng
sự chân thành, yêu nhiều đến nỗi lúc xa thì nhớ, lúc gần thì thương. Tình yêu của
‘em’ không phân biệt tuổi tác. ‘Em’ yêu ‘chị’ và muốn ở bên chăm sóc ‘chị’ suốt
đời’.
Tháng 2/2014, gia đình tổ chức đám hỏi cho
đôi trẻ và ấn định ngày cưới. Thế nhưng, cú sốc bất ngờ ập đến, đoàn bác sỹ tim
mạch ở HN lên khám cho dân ở Văn Chấn đã xác định của tim Hom có khối u lành và
phải mổ sớm. Cả Hom và Thơm đều hoang
mang trước hung tin. Chỉ còn 4 ngày là tổ chức đám cưới, mọi người dự định sẽ tổ
chức đám cưới xong thì mới nhập viện, nhưng lo lắng cho sức khỏe của vợ tương
lai, Thơm quyết định nhập viện. Đám cưới vẫn diễn ra trong những ngày nhập viện
đó, chỉ khác là không có cô dâu, chú rể.
Ngày 21/4, Hom được chuyển xuống Viện Tim mạch,
BV Bạch Mai để tiến hành mổ. Ngày 23/4, bác sỹ sẽ tổ chức mổ, nhưng Thơm xin được
hoãn 1 ngày vì trùng ngày cưới. Hôm đám cưới ở quê, hai vợ chồng ‘cập nhật’ đám
cưới bằng điện thoại và nhận lời chúc mừng qua tin nhắn. Anh Hà Văn Thích, anh
trai Thơm kể, mọi người đều lo lắng cho hai em nhưng cũng không quên chúc em
dâu trước giờ mổ. ‘Tiền mừng cưới, Thơm dùng để đóng viện phí cho vợ. Em trai
tôi chu đáo lắm, chỉ muốn tự tay chăm sóc vợ mấy ngày ở bệnh viện. Ở quê nghe
tin bệnh viện tổ chức đám cưới cho hai em, ai cũng mừng, nghẹn ngào hạnh phúc’.
Cầm đôi nhẫn cưới trên tay, anh Hà Văn Thơm
vui mừng khi nhận được tin vợ có thể ra viện sau 1 tuần và 3 tháng sau là có thể
thực hiện vai trò làm mẹ được. Ước mơ về một tổ ấm nhỏ, chồng lên núi, vợ đi
làm đồng và có những đứa trẻ trông nhà đang hiện hữu trong tâm trí chàng trai
trẻ…
Hướng Dương
từ khóa: đám cưới, bv bệnh viện, đám cưới trước giờ lên bàn mổ, chuyện tình đẹp, yêu, tình yêu lạ kỳ, tình yêu đẹp, chuyện tình cảm động

Comments
Post a Comment