(Yêu) - Trải qua bao sóng
gió trong cuộc sống, giờ đây tôi vô cùng ân hận vì mối tình loạn luân của mình,
nhất là sau khi em dâu tôi biết chuyện giữa tôi và chồng cô ấy. Giá như cô ấy cứ
cấu xé tôi như những người vợ bị phản bội khác thì tôi cũng đỡ áy náy, day dứt.
Đằng này, cô ấy lại tha thứ và bỏ qua tất cả, không một lời sỉ vả tôi. Càng cảm
phục cô ấy bao nhiêu, tôi lại càng cảm thấy xấu hổ, tự trách mình bấy nhiêu.
![]() |
| Nhiều cặp đôi dính phải chuyện tình ngang trái (ảnh minh họa). |
Tôi năm nay 34 tuổi,
sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo đông con ở Nam Định. Mới học hết lớp
7 tôi đã phải từ bỏ nghiệp học hành để phụ giúp bố mẹ nuôi các em. Nhưng dù tôi
không đi học nữa thì với chỉ mấy sào ruộng thì cái nghèo vẫn cứ mãi đeo bám gia
đình tôi như một vòng luẩn quẩn, không lối thoát.
Lúc đó, tôi được người
quen giới thiệu làm giúp việc cho một gia đình giàu có ở quận Hoàn Kiếm - Hà Nội.
Tôi nhận lời với hy vọng thay đổi cuộc đời mình. Chân ướt chân ráo rời quê
hương lên chốn đô thị phồn hoa, tôi bị choáng ngợp hoàn toàn, nhưng với sự
thông minh, nhanh nhẹn vốn có, tôi nhanh chóng quen việc, biết làm nhiều món ăn
ngon, được ông bà chủ rất quý mến. Bà chủ còn đánh tiếng: ‘Cứ ở đây với bác rồi
bác tìm anh chàng nào tốt, gả chồng cho’. Nghe vậy, tôi vừa mừng, vừa lo.
Một thời gian sau, bà chủ dẫn về nhà một người đàn ông cao to, giới
thiệu là đang làm công nhân, người Hà Nội. Sau này, Hùng bảo ngay lần đầu tiên
gặp gỡ, Hùng đã rất ấn tượng với sự chân chất, mộc mạc và chiếc mũi dọc dừa
cùng đôi lông mày lá liễu của tôi. Sau một thời gian tìm hiểu, chúng tôi thấy
khá tương đồng nên quyết định đi tới hôn nhân. Lấy chồng rồi, tôi nghỉ việc ở
nhà nội trợ và sinh cho chồng một thằng cu bụ bẫm. Cứ nghĩ cuộc sống của tôi từ
đây sẽ viên mãn, nhưng ‘hạnh phúc chẳng tày gang’. Khi con tôi mới 7 tuổi, chồng
tôi mất vì tai nạn giao thông.
Tôi suy sụp hoàn
toàn. Chồng mất, không tiền, không công việc, mẹ con tôi bơ vơ. Rồi mẹ chồng
tôi nói gần, nói xa về việc có ‘người ngồi ăn mà không chịu làm gì’. Sau 100
ngày của chồng, tôi đi xin việc ở khắp nơi, nhưng một người không học hành đến
nơi đến chốn như tôi thì có thể xin được việc gì đây? Tôi quay lại với công việc
cũ để kiếm tiền nuôi con ăn học. Lâu dần, tâm hồn tôi trở nên chai sạn đi dù
khi đó, tôi mới hơn 30 tuổi. Cuộc sống của tôi lúc đó chỉ còn biết đến con trai
và công việc.
Một ngày, cái bóng đèn hỏng tôi chưa sửa kịp. Đang lo không
biết phải làm thế nào thì tối đó về nhà, với tay bật công tắc theo phản xạ, tôi
bỗng thấy cái bóng đèn đó lại sáng? Nhìn ổ khóa phòng ngủ bị kẹt đã được chữa
thông, tôi băn khoăn quá. Tâm trạng tôi
lúc ấy rất lạ, lâu nay tất cả mọi việc trong nhà, đều tự tay tôi làm, bây giờ bỗng
nhiên như có ‘cô tấm trong nhà’, thỉnh thoảng lại sửa giúp cái này, dọn dẹp cái
kia? Ai, ai đã giúp tôi làm những việc này?
Trong khi tôi đang băn khoăn với suy nghĩ không này thì bỗng giật mình khi nghe
tiếng có người bước vào. Đó là T., em rể tôi. Vừa vào trong nhà, T. đã hỏi
ngay: ‘Có biết ai sửa giúp cho không?’. Nghe câu hỏi không chủ ngữ (dù sao tôi
cũng là chị dâu của cậu ấy), tôi hơi khó chịu. Nhưng đoán là cậu ta có liên
quan đến những việc ‘bí ẩn’ xảy ra trong nhà tôi nên tôi cũng bớt nặng nề. Sau
hôm đó, cậu ta hay tạt qua nhà tôi giúp việc này việc kia, thỉnh thoảng lại đưa
cu Bin đi chơi. Thằng bé cũng quấn quýt chú T. lắm.
Tôi không biết cậu
ta đã để ý đến tôi từ bao giờ. Nhưng sự xuất hiện của T. dần trở nên thường
xuyên hơn, hôm nào cậu ấy không qua là tôi lại cảm thấy như thiêu thiếu điều gì
đó. Tuy đã có con nhưng nhìn bên ngoài tôi vẫn có những nét đẹp mà theo như nhiều
người nhận xét là đằm thắm, mặn mà lắm. Chúng tôi gặp nhau, nói chuyện nhiều
hơn nhưng tôi không cho phép mình vượt quá giới hạn vì tôi hiểu như vậy là trái
luân thường đạo lý, có lỗi với chồng và em chồng tôi.
Nhưng rồi một chuyện
đã xảy ra làm thay đổi mọi thứ. Sau khi chồng tôi mất, bố mẹ chồng tôi đã muốn
đuổi tôi đi. Đặc biệt, sau khi chồng tôi mất được 3 năm, ông bà nói thẳng điều
đó với tôi. Ông bà sợ tôi còn trẻ, khi tôi tái giá, sẽ chiếm luôn mảnh đất vốn
của chồng tôi. Khó khăn chồng chất khó khăn, nhưng vì lòng tự trọng, hai mẹ con
tôi quyết định ra đi tay trắng. Khi tôi còn đang bơ vơ chẳng biết bấu víu vào
đâu thì T. đứng ra lo thuê nhà, mua đồ đạc cho mẹ con tôi, thậm chí trả tiền
thuê nhà cả năm. Tôi như người ‘chết đuối vớ được cọc’. Rồi T. hẹn tôi đi chơi,
tôi đã không thể từ chối. Hôm đó, cậu ta mời tôi đi uống nước nhưng rồi đưa thẳng
tôi vào nhà nghỉ… Rồi chuyện gì đến, đã đến.
Một kẻ chưa bao giờ biết đến mùi vị
của ‘phở’ và một kẻ mất chồng đã lâu như tôi đã làm cái việc đáng ra không nên
làm. Từ đó bất cứ khi nào có thời gian, chúng tôi lại hẹn hò lén lút với nhau.
Dù cảm thấy rất có lỗi với em chồng nhưng tôi không cưỡng lại được sức hút ‘ma
lực’ của T.. Càng ngày, tình cảm giữa chúng tôi càng sâu đậm nên tôi lún mãi
vào cái hố sâu tội lỗi đó.
Sau 8 tháng quan hệ bất chính với nhau thì chúng tôi
bị em chồng phát hiện. Cô ấy nói chuyện với T. và đã khóc rất nhiều. Em chồng
tôi đề nghị chúng tôi phải chấm dứt mối quan hệ bất chính này, đổi lại, cô ấy sẽ
tha thứ tất cả. Cô ấy đã không hề chửi rủa hay làm gì ầm ĩ mà nhẹ nhàng tha thứ
cho tôi. Chính thái độ đó của cô ấy đã khiến cả T. và tôi đều rất nể phục vì xấu
hổ? Tuy nhiên, hiện tôi chưa biết sẽ làm thế nào để chấm dứt mối quan hệ bất
chính với T..
Tôi cũng biết là sẽ
có ngày chúng tôi bị phát hiện và tôi sẽ phải tự đi trên đôi chân của mình
nhưng tôi vẫn không biết phải làm sao để tìm được hướng đi cho mình. Tôi thấy
có lỗi và thật sự rất bế tắc, muốn có được một lời khuyên.
Góc chuyên gia:
Chuyên gia tư vấn tâm lý Nguyễn An Chất (trung tâm tư vấn An Việt):
Chào chị!
Đọc qua tâm sự của chị, tôi thấy chị thật đáng thương và cũng thật đáng trách. Chị đã rất may mắn khi gặp được cô em chồng biết thông cảm, đã tha thứ cho chồng và chị dâu, giải quyết mọi việc trong im lặng. Nếu là người khác, chắc chắn chị sẽ mất mặt với nhà chồng, với xã hội.
Theo tôi, chị phải chấm dứt hoàn toàn với anh T. để bảo vệ danh dự của chính chị và không phụ cách đối xử tử tế của cô em chồng đối với chị. Ban đầu có thể những cảm giác trống trải về mặt tình cảm sẽ bủa vây chị, nhưng qua thời gian, chị sẽ dần bình tâm và lấy lại được phương hướng cho cuộc sống của mình.
Bây giờ, chị phải mạnh mẽ lên, sống có trách nhiệm với chính mình và đặc biệt là với cậu con trai đang tuổi ăn, tuổi học của chị nữa. Chị hãy lấy niềm vui trong cuộc sống, công việc để vượt qua cú sốc tâm lý này. Để tìm được hạnh phúc đích thực cho mình, chị phải có những bước đi vững vàng và lý trí hơn nữa.
Mai Hằng - Nguyễn Xuân
(Viết theo lời kể của chị N.T.L., Hà Nội)
Từ khóa: cặp đôi, ân hận, chị dâu em rể, vướng lưới tình, chuyện tình, ngoại tình, hôn nhân, gia đình

Comments
Post a Comment