Tôi phải làm gì khi được sếp yêu nhưng lại chỉ thấy rung động với nhân viên ‘quèn’?

(Tâm sự) - Là một cô gái tỉnh lẻ lên thành phố học đại học, tôi phải chật vật lắm mới kiếm được một công việc tạm đủ sống sau khi tốt nghiệp. Số phận mỉm cười với tôi khi Cần, giám đốc của công ty đầu tiên nơi tôi vào làm việc, ngỏ lời yêu và ra sức chăm chút, quan tâm đến tôi. Nhưng, khi một cuộc hôn nhân vừa có tình yêu vừa đủ đầy vật chất đang mở ra, thì trái tim tôi lại mách bảo tôi thuộc về người khác…

Tôi phải làm gì khi được sếp yêu nhưng lại chỉ thấy rung động với nhân viên ‘quèn’?
Tôi phải làm gì khi được sếp yêu nhưng lại chỉ thấy rung động với nhân viên ‘quèn’?
Cuộc tình ‘trai tài, gái sắc’

Tốt nghiệp Đại học, sau một thời gian vật vã kiếm việc mà không được, tôi định về quê giúp cha mẹ việc ruộng vườn. May sao lúc đó tôi gặp Cần là giám đốc một công ty trách nhiệm hữu hạn chuyên kinh doanh những mặt hàng xuất nhập khẩu. Biết hoàn cảnh của tôi, Cần sẵn sàng chấp nhận tôi vào làm việc ở công ty anh. Nhưng anh đã trả lương tôi 3,5 triệu đồng /tháng. Như người chết đuối vớ được cọc, tôi vui vẻ và yên tâm với công việc mới.

Sau một thời gian làm việc, tôi linh cảm thấy Cần ‘để ý’ đến mình. Trái tim con gái mách bảo tôi rằng anh yêu tôi thực sự. Anh hơn tôi đúng 10 tuổi, người hoạt bát, năng động, có tài kinh doanh. Mới 27 tuổi anh đã dám mở công ty và sau 4 năm phát triển, công ty tạo công việc cho trên 50 người. Tôi thầm cảm phục anh. Tuy rất có điều kiện nhưng Cần tỏ ra rất nghiêm túc trong sinh hoạt, không hút sách, nhậu nhẹt, không la cà nhà hàng, quán bar.

Tuy vậy, tôi tự ti thấy mình thua kém, chênh lệch nhiều so với anh. Người như anh thì hoàn toàn có thể yêu những cô gái vừa xinh đẹp, con nhà giàu, có thế lực ở thành phố, chứ sao lại có thể đến với tôi - một cô gái tỉnh lẻ, quê mùa. Tôi đem chuyện này tâm sự với một người bạn lớn tuổi hơn, chị bạn khuyên: ‘Chị tin rằng cậu ấy yêu em thực lòng và muốn lấy em làm vợ. Vì tuy ở tỉnh lẻ, nhưng em vừa xinh, vừa ngoan, được cả người lẫn nết. Đàn ông người ta chỉ cần vậy. Cậu ấy thiếu gì tiền mà phải để ý đến những cô gái con nhà giàu.’ Với trái tim xốn xang, lại thêm lời động viên của chị bạn, tôi đã tiếp nhận tình yêu của Cần.

Cần đã dang rộng cánh tay che chở và lo cho tôi đủ thứ. Tôi được anh chăm sóc chu toàn. Tuy nhiên, tôi đã kiên quyết từ chối mỗi khi anh đưa tiền nhằm hỗ trợ cuộc sống cho tôi. Những lần như vậy, anh rằng trước sau cũng là vợ chồng, em đừng ngại. Công việc quản lý, điều hành công ty khiến Cần luôn bận rộn. Việc kinh doanh, tìm các đối tác khiến anh phải thường xuyên đi công tác. Vài tuần, chúng tôi không gặp nhau là chuỵên bình thường. Lúc đầu, ngày nào anh cũng gọi điện nói chuyện vào lúc 23 giờ đêm, về sau thưa dần. Tôi nghĩ là có lẽ anh quá căng thẳng và mệt mỏi với nhiều công việc nên có thể ngủ thiếp đi đến sáng. Tuy cảm thấy buồn và có chút tủi thân, nhưng tôi đã tự an ủi, tìm cớ cảm thông với anh. Tôi cũng thấy thương anh nhiều hơn.

Rơi vào ‘tam giác tình yêu’

Chúng tôi đã yêu nhau được một năm như vậy. Tuy Cần chưa một lần đưa tôi đi chơi xa hay ở bên nhau trọn vẹn một ngày, nhưng tôi cảm thấy chẳng có gì để phàn nàn vì lúc nào anh cũng quan tâm, săn sóc tôi...

Do quá hiếm thời gian nên Cần đã nhờ Từ (vừa là trợ lý, vừa là lái xe) giúp anh quan tâm, lo lắng cho tôi. Tôi thấy Từ nghiêm túc, đứng đắn, rất đỗi trung thành với anh nên cũng quý và tin Từ. Ngày nào Từ cũng đưa, đón tôi đi về, vì nhà tôi ở xa công ty. Khi mà Cần cứ bận mải lao theo công việc, gần như ‘khoán trắng’ cho Từ chăm sóc tôi thì Từ lại luôn gần gũi. Anh tỏ ra là người khá tế nhị, lịch sự và rất tôn trọng tôi. Tôi thấy anh đã quá nhiệt tình với mình, vượt cả yêu cầu Cần nhờ. Đặc biệt anh rất được bố mẹ và gia đình tôi quý dù chưa lần nào về quê tôi. Thật trớ trêu, tôi đã thấy tình yêu với Từ mạnh mẽ và chân thành hơn so với Cần. Bằng chứng là Tôi nhớ Từ hơn Cần. Khi mà Cần vẫn thường xuyên gọi điện thoại cho tôi thì tôi lại mong nhận được điện thoại của Từ hơn.

Tôi đang ở vào một hoàn cảnh thật khó xử. Cần đến trước và đối xử cũng tốt với tôi. Nhưng tính cách anh có phần khô khan, cứng nhắc, quá chạy theo  kinh doanh, làm giàu. Từ thì ngược lại, sống tế nhị, rất tình cảm. Tôi biết là Từ cũng rất yêu tôi, nhưng là người đến sau, nhất là lại sau chính ‘sếp’ của mình, nên chắc chẳng bao giờ anh dám ngỏ lời. Ở bên Từ, tôi ríu rít nói cả ngày không hết chuyện. Nhưng bên Cần, ngoài ăn uống và việc anh hỏi tôi có cần gì để mua sắm thì quả tình là không còn chuyện gì để nói. Lấy Cần, tôi có phần yên tâm với dư luận và không cắn rứt lương tâm, nhưng lại thấy canh cánh trong lòng khi biết Từ cũng rất yêu mình và thực sự là mình cũng rất yêu anh ấy. Tôi đang ở tâm trạng thật rối bời, lo âu… Rất mong nhận được lời khuyên!

 (Mai Phương - Quận 3, TP HCM)
Góc chuyên gia:

Chuyện của bạn quả là vô cùng rắc rối và khó xử. Người ‘phong kiến’ có thể cho rằng bạn quá lãng mạn. Nhưng chúng tôi không nghĩ vậy. Người ham vật chất, tiền bạc ắt là sẽ lựa chọn Cần, nhưng bạn lại chỉ căn cứ vào sự mách bảo của trái tim. Điều đó rất đáng trân trọng!

Bạn có thể nghĩ tới cách sau đây: Hãy tìm cách dần thoát khỏi sự ‘đeo bám’ của Cần, với Từ thì phải quan hệ thật kín đáo, không để cho mọi người, nhất là Cần biết. Nhưng rồi ‘cái kim trong bọc sẽ lòi ra’, khi đó bạn cần chuẩn bị cùng Từ rời khỏi công ty của Cần. Nhưng cũng không loại trừ khả năng Cần là người hào hiệp, cao thượng, biết chuyện của hai bạn nhưng chấp nhận và không để các bạn phải rời đi nơi khác. Khả năng này thì còn gì bằng? Nhưng khi ấy đòi hỏi các bạn phải ăn ở, ứng xử thật khéo léo đó. Chúc bạn đạt được mong muốn!.

Doisongsv



 Từ khóa: yêu, tâm sự, lời khuyên, thoát khỏi, đeo bám, kín đáo, công ty, sếp, yêu sếp, yêu nhân viên quèn, tâm sự thầm kín, tâm sự tình yêu, tâm sự đêm khuya, tâm sự với em

Comments